Thứ Ba, 28 tháng 7, 2020

Sống ở đời, tìm được người bạn chân chính là một trong những điều hạnh phúc nhất

Trong đời dù bạn là ai, giàu nghèo sướng khổ cũng cần lắm những người bạn tri âm tri kỉ có thể cùng chia sẻ những cay đắng ngọt bùi. Có như vậy cuộc sống mới tràn đầy màu sắc, nỗi buồn sẽ vơi cạn, niềm vui thêm lan tỏa. 

Bạn bè kết giao càng lâu lại càng chân thành, bình lặng và giản đơn

Có một sự thật là bạn bè kết giao càng lâu lại càng chân thành, bình lặng và giản đơn. Tình cảm càng chân thành thì tình bạn lại càng keo sơn, bền lâu.

Trên chặng đường nhân sinh, những yêu thương và hờn giận, thành công và thất bại luôn đan xen, hòa quyện với nhau.

Con người luôn đắm chìm trong những cung bậc cảm xúc ấy. Vậy nên dẫu bạn là ai, giàu hay nghèo, sang hay hèn, sướng hay khổ cũng cần lắm những người bạn chân chính có thể cùng sớt chia cay đắng, ngọt bùi.

Như vậy cuộc sống sẽ thi vị và ấm áp hơn, nỗi buồn sẽ vơi cạn và niềm vui thêm lan tỏa.

Mấy ai đã có cho mình một người bạn tri âm tri kỷ?

Cuộc sống trong xã hộ ngày nay ngày càng đề cao giá trị vật chất hơn giá trị đạo đức, giá trị tinh thần. Bởi vậy mà con người ngày càng trở nên hoài nghi về mọi thứ và không dám đặt trọn niềm tin của mình vào người khác.

Khi đối xử với người khác hầu như mỗi người đều khoác lên người một chiếc mặt nạ và đóng vai một người khác.

Có ai đã tìm được mình một người bạn tri âm tri kỷ, có nơi để cởi bỏ tấm lòng và ngơi nghỉ khi mệt mỏi giữa dòng đời vội vã?

Khi bạn đang đứng trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, hay nói cách khác là bạn giàu, tiền bạc, tài năng và danh vọng vây quanh bạn, có lẽ bạn sẽ có vô số bạn bè “thân thiết”.

Họ có thể là người ngưỡng mộ bạn, sẵn sàng ở bên bạn, cùng bạn đi khắp đó cùng đây trong những bữa tiệc thịnh soạn, những buổi liên hoan và du lịch ngắn ngày.

Khó lòng phân biệt được đâu là tri kỷ tâm giao, đâu chỉ là những người bạn “thời vụ”.

Những lúc như vậy bạn bè người quen hầu như ai cũng tốt với bạn. Thật khó lòng phân biệt được đâu là tri kỷ tâm giao, đâu chỉ là những người bạn “thời vụ”.

Cuộc đời không biết trước ngày mai, hễ vận đổi sao giời, vòng nguyệt quế của bạn được trao lại cho người khác thì trong số bè bạn khi xưa ấy cònmấy người vẫn thường xuyên lui tới, cùng bạn nhâm nhi ly trà đàm đạo chuyện thế sự?

Hơn nữa, cũng có những người khi cầu xin sự giúp đỡ của người khác thì rất mực cung kính, nịnh nọt lấy lòng. Nhưng sau khi đạt được mục đích, họ lại hờ hững như những người không quen biết. Thậm chí họ còn cười giễu châm chọc, hạ thấp bạn có khi còn sỉ nhục bạn trước những người khác.

Đó chắc chắn không phải là những người bạn chân chính. Bạn chỉ là một công cụ họ muốn lợi dụng khi gặp khó khăn mà thôi.Những người bạn chân chính có những đặc điểm nào?

Khi bạn gặp khó khăn, người bạn chân chính sẽ không đứng đó nhìn bạn mà nhoẻn miệng cười. Mặc dù chẳng thể giúp gì cho bạn họ cũng sẽ ở bên cạnh bạn, nắm chặt đôi bàn tay hay gửi những tin nhắn động viên bạn. Họ sẽ không bỏ mặc bạn bơ vơ một mình giữa dòng đời cuồn cuộn như thác đổ.

Đặc biệt, người bạn chân chính sẽ không bao giờ đố kỵ với tài năng và sự ưu tú của bạn.

Khi bạn đang phiền lòng về công việc họ có thể bầu bạn cùng bạn giải sầu, giảng giải đạo lý cho bạn.

Khi bạn kể với người ấy một bí mật của mình, dẫu có thể nắm được điểm yếu của bạn, họ cũng không làm tổn hại đến bạn.

Khi bạn cảm thấy buồn lòng, người bạn tâm giao sẽ dùng những lời chân thành, mộc mạc khuyên giải bạn.

Những người bạn chân chính chỉ kém người yêu một bước, chỉ thấp hơn cha mẹ một bậc.

Người bạn chân chính sẽ không phân biệt cao thấp, giàu nghèo, sang hèn.

Người bạn chân chính có thể sánh bước cùng bạn đi tới cuối con đường của kiếp nhân sinh.

Người bạn chân chính không phân tuổi tác, hay đẳng cấp xã hội, giàu nghèo sang hèn. Họ chỉ cần tấm lòng thành của bạn.

Không chỉ vậy, người bạn chân chính sẽ lắng nghe bạn nói khi bạn gặp khó khăn. Họ sẽ không bàng quan coi đó là chuyện không liên quan đến mình hay chỉ như nghe một câu chuyện cười. Họ lại càng không bước qua giới hạn của đạo đức mà chiếm đoạt tình yêu của bạn hay những thứ bạn coi là bảo vật!

Dẫu giữa hai người có mâu thuẫn gì họ cũng sẽ tìm cách giảng hòa, chứ không giận nhau lâu. Người bạn chân chính lại càng không buông lời mắng nhiếc, bởi lẽ giữa bạn bè cần phải tôn trọng lẫn nhau.

Bạn bè kết giao càng lâu lại càng chân thành, bình lặng và mộc mạc

Bạn bè kết giao cần gì ngày nào cũng phải liên lạc nói chuyện với nhau. Dẫu chia cách ngàn dặm nơi trời Nam bể Bắc, nhưng dù ở nơi đâu thì người bạn tâm giao cũng sẽ tìm cách liên lạc, hỏi han bạn.

Chỉ khi biết bạn vẫn ổn họ mới có thể yên lòng. Trong thân tâm họ luôn mong muốn bạn có một cuộc sống tốt đẹp. Khi trưởng thành mỗi người đều phải dốc nhiều tâm huyết cho gia đình bé nhỏ của riêng mình và vô vàn công việc bận rộn khác phải bận tâm.

Cũng có thể vì công việc bộn bề mà những cuộc trò chuyện sẽ thưa thớt dần. Nhưng đến khi gặp lại nhau, thì dẫu đã cách xa 5 năm hay 10 năm thì cảm giác thân thuộc vẫn như hai người mới xa cách từ ngày hôm qua.

Không hẳn mọi chuyện lớn nhỏ bạn đều phải kể với người bạn ấy một cách rành mạch tới từng đường tơ kẽ tóc.

Nhưng chắc chắn rằng khi cảm thấy chao đảo trước cuộc sống, khi thấy lo âu hay cần tìm một nơi thấu hiểu và sẻ chia, thì người đầu tiên bạn nghĩ tới chính là họ.

Sống ở đời, tìm được người bạn chân chính là một trong những điều hạnh phúc nhất 

Những người bạn chân chính không cần nhiều lời. Chỉ một ánh mắt, một câu nói cũng đủ đôi bên đồng cảm và thấu hiểu những gì người kia muốn nói. Bạn cũng có thể ở bên cạnh người đó thật lâu mà không cần nói một lời nào.

Bạn bè kết giao càng lâu lại càng chân thành, bình lặng và giản đơn. Tình cảm càng chân thành thì tình bạn lại càng keo sơn, bền lâu.

Trong đời có được một người bạn chân chính là điều vô vàn hạnh phúc

Xưa có câu: “Cao sơn lưu thủy, tri kỷ khó tìm”. Quả thật như thế, nếu trong cuộc đời mình, bạn có một hay hai người bạn tri âm tri kỉ như vậy quả thực là một điều vô vàn hạnh phúc và may mắn. Không phải ai sống trên cõi đời này cũng có những người bạn tri kỷ như vậy.

Có người nói rằng tri kỷ trong đời này là người thân của mình đời trước. Người thân của mình đời này lại có thể trở thành tri kỷ kiếp sau.

Điều này chứng tỏ rằng sự trân trọng và thấu hiểu lẫn nhau đều cần được vun đắp từ những thiện niệm và nghĩa cử cao đẹp từ đời trước, kiếp này.

Muốn tìm được những người bạn chân chính thì trước tiên cần phải tu dưỡng bản thân trở thành một người đức hạnh và luôn biết quan tâm, suy nghĩ cho người khác. Nếu chưa gặp được những người bạn chân chính thì bạn cũng chớ nản lòng.

Hãy ươm mầm những hạt giống chân thành, thiện lương và nhẫn nại với mọi người quanh mình, Thần may mắn sẽ dẫn những người bạn chân chính đến với bạn.

Nếu đã có một người như vậy xuất hiện trong cuộc đời của bạn thì hãy quý trọng họ. Hãy đối xử với họ bằng tất cả tấm chân tình và trái tim của bạn.

Khang Nhi - nguồn giadinhmoi.vn tại đây

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

8 bài học sâu sắc tôi học được từ một vị tu sĩ

Sau một thời gian thực hành thiền định dưới sự chỉ dẫn của một vị tu sĩ, tôi đã chia tay chứng lo lắng, căng thẳng cùng các vấn đề dạ dày và bước vào một hành trình tuyệt vời tự khám phá bản thân …


Bạn là người giáo viên vĩ đại nhất của chính mình.

Khi 18 tuổi, tôi thường xuyên lo lắng, căng thẳng và bị chứng đau dạ dày hành hạ. Bác sĩ điều trị cho tôi đồng thời là một người theo Phật giáo đã giới thiệu tôi cho một vị tu sĩ. Dưới đây là 8 bài học sâu sắc tôi học được từ vị tu sĩ ấy sau khoảng thời gian theo học ông.

1. Không ngừng cố gắng cho đến khi bạn làm được

Bài học cuộc sống quan trọng nhất mà tôi học được là hãy cố gắng 3 lần (thậm chí 4 lần), trước khi dừng lại. Ngoài ra, vị tu sĩ còn dạy tôi rằng, sau những lần cố gắng, nên tiếp cận vấn đề theo nhiều góc độ khác nhau.

Nếu tiếp tục nỗ lực, nhất định bạn sẽ đến được con đường đúng đắn mà mình cần đi.

2. Đáp án của vấn đề nằm ở bên trong bạn

Một điều quan trọng đối với người mới nhập môn đó là sư phụ sẽ không trả lời câu hỏi của họ, trừ phi câu hỏi đó đã được suy nghĩ nhiều lần. Người xưa có câu: “Sư phụ lĩnh tiến môn, tu hành tại cá nhân”.

Họ làm vậy với mục đích giúp các đồ đệ có thể tự đối mặt và giải quyết các vấn đề xảy ra trong suốt con đường tu luyện của mỗi người.

Trong một chuyến du lịch đến Hàn Quốc tôi đã phải nhiều lần dựa vào trực giác của mình để giải quyết các vấn đề ở một quốc gia mà tôi hoàn toàn mù tịt về ngôn ngữ. Ví dụ, 1 lần tôi gặp rắc rối khi phải giải thích cho tài xế taxi đường về khách sạn, và anh ta không biết tiếng Anh. Vì vậy tôi đã phải ra khỏi xe và tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người xung quanh, 1 người biết tiếng Anh đã đến và giúp tôi phiên dịch cho anh tài xế.

Trong cuộc sống, tôi ngộ được rằng bất cứ khi nào thử bước đi trên một con đường mới mẻ, chắc chắn chúng ta sẽ phải tiếp xúc với những điều khác lạ với lượng thông tin ít ỏi. Thế giới thực vốn không cung cấp cho ta mọi câu trả lời. Người giáo viên vĩ đại nhất chính là tự thân chúng ta.

3. Sự tài giỏi đến từ việc bắt đầu làm điều gì đó và thất bại

Nhớ hồi năm 16 tuổi, tôi bắt đầu công việc đầu tiên của mình là 1 nhân viên bán hàng. Nếu doanh số không đạt như ý muốn, tôi sẽ tức giận với chính mình. Khi bị khách hàng từ chối, tôi thường tự trách mình và chỉ muốn bỏ việc. Cứ thế, tôi tiếp tục thất bại hết lần này đến lần khác cho đến khi trở thành 1 nhân viên bán hàng chuyên nghiệp.

Khi bắt đầu tập thiền, giống như nhiều người tôi đã gặp phải một số vấn đề. Ví dụ, ban đầu rất khó để nhập tĩnh và ngồi lâu. Nhưng nếu bạn cứ mãi gắn bó với thiền, nó sẽ dần trở nên dễ dàng hơn. Mỗi ngày tôi cố gắng thêm vài phút và hôm sau cũng lại như thế, và kết quả là thời gian thiền của tôi ngày càng nhiều hơn.

Khi muốn cố gắng làm gì đó, hãy nhìn vào trong bản thân nhiều hơn, ta sẽ biết cách làm thế nào để trở nên mạnh mẽ.

4. Chúng ta cần từ bi nhưng cũng phải kiên cường

Vị thiền sư sẽ không gặp để hướng dẫn tôi trừ khi tôi mời ông tối thiểu 3 lần. Tôi thật không thích điều này. Tôi gọi điện thoại nhưng ông ấy không bao giờ bắt máy.

Nhưng đó chính là cuộc sống của chúng ta. Thường thì bạn phải gọi điện hoặc gửi email bao nhiêu lần cho 1 người để thực hiện điều gì đó? Chắc hẳn là không dưới vài lần.

Hầu hết chúng ta sẽ tức giận trong tình huống này. Cũng giống như tôi, vào thời điểm đó tôi rất ghét cách học này, nhưng khi bình tĩnh lại, tôi nghĩ đây là 1 trong những bài học cuộc sống quan trọng nhất.

Đạo gia có 1 câu danh ngôn rằng: Bề ngoài nhẹ nhàng như bông, bên trong sắt thép chẳng ai sánh bằng. Nó nhắc chúng ta nên từ bi, nhưng không phải là yếu đuối.

5. “Nhẫn” là một đức hạnh

Vị tu sĩ luôn làm tôi phải chờ đợi và tôi rất sợ điều này. Ví như, khi tôi tới nhà ông để tập luyện, ông luôn bắt tôi phải đợi ít nhất nửa tiếng, đôi khi còn lâu hơn. Có hôm, chúng tôi đi ăn, trước đó, ông bảo tôi gặp ông tại 1 quán ăn vào lúc 7h tối. Tôi đến nhưng không thấy ông. Vì vậy tôi liên tục ngồi chờ trong quán cùng cái điện thoại với hành động như đang nhắn tin cho ai đó, trong khi lo lắng những thực khách xung quanh sẽ nghĩ gì về mình.

Tôi không gọi điện thoại vì không nghĩ là ông sẽ mở máy. Sau đó, ông có mặt vào lúc 8h15 và hành xử như không có chuyện gì xảy ra.

Câu hỏi đầu tiên của ông là, “Bố mẹ cậu ở nhà thế nào?”. Trong đầu tôi nghĩ, “Ý ông là gì, sao lại hỏi bố mẹ tôi? Tôi đã ngồi chờ ông ở đây gần 1 tiếng rưỡi rồi”.

Nhưng sau một vài năm, điều đó không bao giờ làm phiền tôi nữa. Tôi đã hiểu, đây là 1 phần của quá trình rèn luyện. Và không chỉ vậy, nó còn tác động đến nhiều lĩnh vực trong cuộc sống của tôi. Nhờ bài huấn luyện này, giờ đây tôi rất hiếm khi phải khó chịu vì bất cứ điều gì. Tôi không bao giờ cảm thấy phiền lòng mỗi khi phải chờ đợi xếp hàng dài hoặc va chạm với ai đó trên xa lộ.

Sự kiên nhẫn là món quà vô giá từ nội tâm.

6. Vứt đi tự ngã

Ban đầu, thật khó khăn khi phải ngồi một mình giữa 1 quán ăn đông người. Bạn sẽ luôn lo lắng, cho rằng người ta sẽ nghĩ mình thật đáng thương. Nhưng thực tế là, bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc nếu quá quan tâm đến cách nghĩ của người khác về mình.

Trước khi bắt đầu học thiền định, tôi luôn cảm thấy buồn phiền về mọi thứ. Còn giờ đây, không gì có thể thực sự làm phiền được tôi. Gần đây, có lần tôi đang ở sân bay và chuyến bay của tôi bị hoãn lại vài giờ. Tôi dùng ngay khoảng thời gian đó để thiền định. Nếu là 10 năm trước, hẳn tôi sẽ rất khó chịu. Chuyện máy bay trễ có thể sẽ làm hỏng cả ngày của tôi.

Khi bạn từ bỏ những đòi hỏi của mình, bạn sẽ dễ dàng chấp nhận thậm chí có thể hưởng lợi từ bất kỳ điều gì đến với mình. Vì vậy mà người xưa thường giảng “Tùy kỳ tự nhiên”.

7. “Không có cái tôi, sẽ không có kẻ thù”

Cái tôi là kẻ thù lớn nhất, nó là thủ phạm gây ra tất cả nỗi sợ hãi, lo lắng, và bất an cho chúng ta. Nếu bạn biết cách đối mặt với kẻ thù bên trong này, nó sẽ ảnh hưởng tích cực đến mọi thứ trong cuộc sống của bạn.

Bao nhiêu lần chúng ta không dám thực hiện điều gì đó vì sợ hãi? Hãy suy nghĩ về tất cả những nỗi sợ đã khiến chúng ta không thực sự hạnh phúc. Nếu bạn có thể chế ngự kẻ thù bên trong ấy, bạn sẽ nhận ra không có bất kỳ kẻ thù nào ngoài chính mình.

8. Hạnh phúc đến từ bên trong nhưng đôi khi cũng đến từ bên ngoài

Tôi học được điều này từ việc quan sát từ vị bác sĩ tu Phật mà tôi gặp. Ông thường ngồi thiền trước khi gặp gỡ các bệnh nhân. Ông là một trong những người hạnh phúc và thiện lương nhất mà tôi từng gặp.

Ngoài tự tạo ra hạnh phúc cho mình, ông còn có thể tăng cường trạng thái tích cực bằng cách truyền nó sang người khác.

Hãy gieo trồng hạt giống hạnh phúc bên trong và lan truyền nó đến những tất cả những người chúng ta gặp. Như vị tu sĩ từng nói: "Mỗi người đều có một mục đích và sứ mệnh trong cuộc sống của riêng mình".

Tác giả: Robert Piper - Hoàng An biên dịch
Nguồn: Báo Bình Luận

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2019

Trên đời, công bằng nhất không gì qua được luật nhân quả

Thân làm chuyện tốt, miệng nói lời tốt, tâm tồn thiện niệm, đó chính là “tam hảo”. “Tam hảo” này sẽ giúp chúng ta quyết định con đường nên đi khi gặp ngã rẽ giữa tốt và xấu. Vì thiện ác hữu báo, không phải không báo, mà là chưa báo.


Thân làm chuyện tốt, miệng nới lời tốt, tâm tồn thiện niệm, đó chính là “tam hảo”.

Con người có ba thứ rất quan trọng: Thân thể, có thể làm chuyện tốt hoặc chuyện xấu; miệng, có thể nói lời hữu ích hoặc xằng bậy; tâm, có thể sinh thiện niệm hoặc tà niệm. Ví như cũng là nắm đấm, ta đánh người một quyền là xấu; nhưng người đấm lưng cho ta lại là việc tốt. Còn như nói về tiền, có tiền sạch, cũng có tiền tài bất chính.

Cổ nhân từng giảng, không được tạo ác nghiệp; thiện nghiệp mới có thể giúp người lên thiên đường, tạo ác nghiệp chỉ thể hạ địa ngục, con người được thăng thiên, hay bị giáng hạ địa ngục, đều là tùy vào niệm đầu của chúng ta mà ra.

Cái gọi là “tam hảo chi gia” chính là chỉ thân, khẩu, ý. Thân làm chuyện tốt, miệng nói điều tốt, tâm tồn thiện niệm chính là “tam hảo”. Phía trước có hai con đường, một con đường thiện, một con đường ác, chúng ta đến ngã ba, nên chọn đường nào, “tam hảo” này sẽ giúp chúng ta quyết định con đường nên đi.

Có người còn hoài nghi về quan hệ nhân quả thiện ác. Vì có người làm chuyện tốt lại không thấy phúc báo, làm chuyện xấu vẫn vinh hoa phú quý. Tuy nhiên, đó chính là nhân quả, người này làm chuyện xấu, nhưng có nhân duyên phú quý nên có nhiều tiền gửi ngân hàng, bạn không thể không cho họ lấy. Còn bạn làm việc tốt, tại sao chưa có phúc báo, đó là vì bạn đang mắc nợ, làm người tốt thì có thể không trả nợ sao? Kinh tế có nhân quả của kinh tế, đạo đức có nhân quả của đạo đức, sức khỏe có nhân quả của sức khỏe.

Muốn khỏe mạnh phải tập thể dục, phải chú ý dinh dưỡng và vệ sinh, không phải nói ta bái Phật ăn chay là có thể sống lâu trăm tuổi, đây là hiểu biết sai lầm về nhân quả. Muốn phát tài, phải cần cù, nỗ lực cố gắng trong sự nghiệp kinh doanh của mình. Có nguyên nhân mới có kết quả, bởi vì nhân không tương ứng, thì không thể đắc quả.


Hành “tam hảo”, chính là đang gây dựng nhân duyên tốt. Nếu làm người tốt vẫn chưa thấy hồi báo tốt, thì đừng nên sốt ruột, luật nhân quả nhất định sẽ không cô phụ người; nó sớm muộn gì cũng sẽ trả lại cho bạn.

Phi không thể thắng lý, lý không thể thắng pháp; pháp không thể thắng quyền; quyền không thể thắng thiên. Sống ở đời, đùng nên so đo được mất thế nào; họ tại sao lại đánh ta; tại sao vũ nhục, làm tổn thương người thân của ta,… Tất cả đều có nguyên nhân đằng sau nó.

Giữa nhân quả còn có một thứ quan trọng, đó chính là “duyên”, tài phú, sự nghiệp, giao hữu, đều là do duyên phận. Vậy “duyên” là gì? Phật Thích Ca Mâu Ni khai ngộ tại gốc cây bồ đề, ngộ được gì? Là chân lý, chính là bất luận điều gì cũng đều vì nhân duyên mà đến. Nếu nhân muốn sinh quả, nhất định phải có duyên.

Ví như bạn trồng hạt dưa hấu, đặt nó trên mặt bàn, thì sẽ không thể đơm hoa kết quả, phải đem nó trồng xuống đất, có ánh nắng Mặt trời, không khí, hơi nước, thì mới có thể đơm hoa kết quả, vì thế đối với mối quan hệ giữa nhân, duyên, quả, chúng ta cũng không dễ mà hiểu được, cũng không phải chỉ đơn giản như vậy.

Giữa nhân quả còn có một thứ quan trọng chính là duyên. (Ảnh: jkcfw.com)

Bước đầu tiên của nhân duyên, chính là cách nhìn nhận sự việc, phải có được kiến giải đúng đắn, kiến thức chính xác thì không thể nhìn sai, trên thực tế chúng ta nhận thức sai rất nhiều. Thị phi, thiện ác, tốt xấu, đều có những tiêu chuẩn nhất định. Tùy người mà xét vật, thường thì phần tử trí thức, học giả, thánh hiền sẽ có cái nhìn đúng đắn hơn. Nhìn một chén trà, họ thấy không chỉ là chén trà, nó còn là đồ sứ, nó được sản xuất ra ở đâu, giá trị bao nhiêu,… Họ nhìn thấu thêm được rất nhiều điều.

Ví như có cái bàn, hỏi mọi người, đây là cái gì? Tất cả mọi người nói đây là cái bàn, nhưng sai rồi, cái bàn chỉ là giả tướng, nó là vật liệu gỗ có thể làm ra cái ghế, cái bàn? Lại sai rồi, nó không phải vật liệu gỗ, vật liệu gỗ cũng là giả tướng, nó là một thân cây; nó là đại thụ? Cũng sai rồi, đây là một hạt giống, nó thông qua ánh nắng Mặt trời, không khí, bùn đất, hơi nước, những nhân duyên này hòa hợp với nhau để tạo thành một cây đại thụ.

Đừng nói một thân cây, cho dù là một hạt cát đều chứa trong đó năng lục vạn hữu của vũ trụ kết hợp lại. Ai cũng có gia đình, người trong nhà đều có nhân duyên, nên vợ chồng cũng vì có duyên phận, nhưng phải là thiện duyên thì mới tốt.

Duyên là cần điều kiện, không thể đơn độc tồn tại. Bạn muốn ăn cơm, phải có nông dân, muốn mặc quần áo, muốn mua đồ đạc phải có thương nhân, giao thông cần có lái xe, con người cần phải có rất nhiều duyên phận mới có thể tồn tại.

Lê Hiếu biên dịch
Nguồn: Báo Bình Luận

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Hình ảnh và video họp mặt K9(C22) lần 7 ngày 20/10/2019 - kỷ niệm 35 năm hội ngộ


Xin gửi đến các bạn hình ảnh và video họp mặt K9(C22) lần 7 ngày 20/10/2019 - kỷ niệm 35 năm hội ngộ - như sau:

Lần 7:

Các bạn xem toàn bộ anbum tại đây
Xem theo links của Nguyễn Tuấn, P1 tại đây và P2 tại đây 
Xem video theo YouTube tại đây, có thể xem theo link của Nguyễn Tuấn tại đây



Hoặc xem theo Playlist YouTube tại đây



Xin xem lại các lần họp mặt trước đây.

Lần 1:
Lược thuật lần họp mặt lần 1 (2013), xin click vào đây
Các bạn xem anbum tại đây, xem video tại đây

Lần 2:
Lược thuật lần họp mặt lần 2 (2014) , xin click vào đây
Các bạn xem anbum tại đây , xem ảnh do bạn Tuấn lớp 7 cung cấp tại đây
, các bạn xem chi tiết Video theo YouTube tại đây

Lần 3:
Lược thuật lần họp mặt lần 3 (2015) , xin click vào đây
Các bạn xem anbum tại đây hoặc tại đây

Lần 4:
Lược thuật lần họp mặt lần 4 (2016) , xin click vào đây
Các bạn xem toàn bộ anbum tại đây

Lần 5:
Lược thuật lần họp mặt lần 5 (2017) , xin click vào đây
Các bạn xem anbum tại đây

Lần 6:
Lược thuật lần họp mặt lần 6 (2018) , xin click vào đây
Các bạn xem toàn bộ anbum tại đây hoặc tại đây
Xem video tại đây

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2019

Nhân quả

Có một cổ ngữ 'NHÂN NÀO QUẢ NẤY' Hôm nay tôi gửi bạn câu chuyện này, và tôi mong bạn chuyển tiếp nó. Hãy để cho ngọn đèn này chiếu sáng. Đừng xóa nó, đừng gửi nó trở lại. Chỉ việc chuyển câu chuyện này đến một người bạn. Những người bạn tốt, giống như những vì sao. Bạn không luôn luôn trông thấy họ, bạn biết họ luôn luôn có mặt ở đó.



Một hôm, một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối, anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề, đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe Pontiac cũ kỹ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ, không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì ông nhìn có vẻ nghèo và đói.

Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta...

Anh nói: 'Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.'

Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chỗ khuỷ tay cũng như lòng bàn tay một hai lần gì đó.

Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau rát.

Trong khi anh đang siết chặt mấy con ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà. Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến điều là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh.Anh chỉ giúp người đang cần được giúp đỡ vì Chúa, Phật hay chính bản thân anh cũng biết rằng đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.

Anh nói với bà cụ nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ, bà có thể sẵn sàng cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: 'Và hãy nghĩ đến tôi'

Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu lên xe của mình đi về. Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà.

Chạy được vài dặm trên con lộ, bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ. Bà ghé lại, tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào, trước khi bà đi đoạn đường chót về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà. Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi, mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù đã phải đứng suốt ngày nay để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ ra sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ.

Rồi tự nhiên bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy. Và bà cụ vẫn còn thắc mắc, không hiểu tại sao một người có ít đến độ thiếu thốn mà lại sẵn lòng cho một người lạ mặt rất nhiều...

Sau khi ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà cụ… nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa mất rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi khuất. Chị hầu bàn thắc mắc, không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi dọn dẹp, chị để ý trên bàn thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng…

Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết: 'Cô sẽ không nợ gì tôi cả. Tôi cũng đã từng ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô hiện nay. Có ai đó đã một lần giúp tôi, giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.'

Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng, bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la nữa.

Thật ra, còn có những bàn ăn cần lau dọn, những hũ đường cần đổ đầy, và những khách hàng để phục vụ... Và chị hầu bàn đã hoàn tất những việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai.

Tối hôm đó, dù khi đi làm về và leo lên giường nằm, chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào mà bà cụ đã biết chị và chồng của chị hiện đang cần số tiền ấy? Với sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn… Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh, 'Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan, ạ.' (chị đâu có biết anh Bryan đã thay bánh xe cho bà già tội nghiệp trước đó).

Có một cổ ngữ 'NHÂN NÀO QUẢ NẤY' Hôm nay tôi gửi bạn câu chuyện này, và tôi mong bạn chuyển tiếp nó. Hãy để cho ngọn đèn này chiếu sáng. Đừng xóa nó, đừng gửi nó trở lại. Chỉ việc chuyển câu chuyện này đến một người bạn. Những người bạn tốt, giống như những vì sao. Bạn không luôn luôn trông thấy họ, bạn biết họ luôn luôn có mặt ở đó.

Nguồn: Hoa Xương Rồng

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2019

“Biết đủ” thì nghèo khổ cũng vui, “không biết đủ” thì giàu sang cũng vẫn buồn

Cuộc sống này biết sống như thế nào mới gọi là đủ? Điều quan trọng là trong tâm con người ta biết đủ thì đủ thôi!


“Biết đủ” thì nghèo khổ cũng vui, “không biết đủ” thì giàu sang cũng vẫn buồn

Kỳ thực “Cao ốc ngàn gian, thì đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, lý do gì mà chúng ta phải tham lam nhiều thứ như thế? Đến cuối cùng, tiền nhiều đến mấy, chức vị cao đến đâu đi nữa thì đến lúc lìa đời thì đâu còn ý nghĩa gì?

Sự tham lam lòng người là vô hạn. Bởi thế mà ông cha có câu: “Người không biết đủ giống như con rắn muốn nuốt cả con voi”, nuốt không được cũng lại không muốn nhả ra. Trong cuộc sống, chúng ta có thể bắτ gặp rất nhiều người bị “danh và lợi” buộc vào mình. Họ mãi chạy theo, một phút cũng không dừng lại, có thứ này lại muốn thứ khác, có rồi lại muốn cái mới hơn, cả ngày “được voi đòi tiên”.

Có một điều hiển nhiên rằng dục vọng của con người không bao giờ có thể thỏa mãn được. Nếu một mực cưỡng cầu thì nhất định sẽ sinh ra phiền não. Con người sống truy cầu danh lợi vốn là để được hạηh ρhúc, vui vẻ, nhưng rất nhiều người vì truy cầu không được lại đάnh mất niềm vui, niềm hạηh ρhúc vốn có. Đây đúng là cái vòng luẩn quẩn của nhân sinh.

Thực ra, quan trọng là ở tâm con người, tâm biết đủ quan trọng đến mức nào đối với sinh mệnh của một người. Suy cho cùng: “Cao ốc ngàn gian, thì đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, hà cớ gì chúng ta phải truy cầu lắm thứ như thế?

Có người nói: “Tôi cũng không muốn liều mạng, quả thật không cần quá nhiều vật chất và hưởng lạc, nhưng danh lợi là dấu hiệu của sự thành công. Cho nên, buông bỏ là không có chí tiến thủ, không thể buông xuống được.” Không thể nghi ngờ rằng, danh lợi có phần mang đến sự vinh quang cho con người, tự nhiên có lực hấp dẫn rất mạnh mẽ. Tuy nhiên thành công và danh lợi lại không nhất định là ngang hàng với nhau.

Một người hám danh lợi sẽ khiến tâm không còn tĩnh tại, dễ làm nhiều việc không nên. Từ xưa đến nay, có bao nhiêu người cả đời lao tâm lao lực, đến lúc vinh hoa phú quý, công thành danh toại tưởng rằng như thế là hạηh ρhúc, khoái hoạt. Nhưng quay đầu lại nhìn thì hóa ra, hạηh ρhúc lại không phải ở nơi ấy…

Người như vậy ở nơi nào cũng có, họ rốt cuộc cuối cùng là thành công hay thất bại?

Người biết đủ sẽ không chọn cách sống như vậy, họ cự tuyệt cách sống “chui đầu vào cái giỏ danh lợi”, bởi vì họ biết sẽ bị “danh lợi” làm khổ cả đời. “Danh lợi” tuy rằng ở một mức độ nào đó sẽ khiến con người khoái hoạt hạηh ρhúc nhưng dục vọng “danh lợi” mãi cứ giãn nở ra vô hạn thì chỉ có thể làm cho người ta thống khổ mà thôi.

Bởi thế nên, cổ nhân giảng: “Thấy đủ thường vui!” Một người biết đủ ở phương diện công danh lợi lộc có thể không thành công như người khác nhìn vào nhưng hẳn là sẽ vui vẻ, hạηh ρhúc. “Biết đủ” chính là cách nắm giữ hạηh ρhúc trong tay.

“Vui vẻ” là yếu tố không thể thiếu của mỗi người. Vào triều đại nhà Minh, có một vị tiên sinh dạy học, gia cảnh bần hàn nhưng mỗi ngày đều dâng hương bái lễ, cảm tạ trời xanh ban phúc. Vợ của ông nghĩ mãi mà không hiểu, liền hỏi:“Một ngày ba bữa đều là húp cháo loãng, sao có thể tính là hưởng phúc?”

Vị tiên sinh này trả lời: “Sống ở nơi thái bình, không có chiến sự thảm họa, đó là cái hạηh ρhúc lớn nhất. Hàng ngày có quần áo mặc, có cái ăn, không đến mức đông chịu lạnh, đói không có gì ăn là hạηh ρhúc lớn thứ hai. Trong người không có bệnh tật, không có tai họa, trong lao ngục không có τù nhân là cái hạηh ρhúc lớn thứ ba. Chúng ta có cả ba thứ ấy rồi chẳng phải là phúc sao?”

Nhiều cho rằng vị tiên sinh này không thành công, nhưng ông lại tự thấy mình hạnh ρhúc. Bởi vì trong lòng ông biết đủ, niềm hạηh ρhúc của ông đến từ góc độ tương đối. Có câu nói rất hay rằng: “Đừng khóc vì không có giày đi bởi vì có người còn không có chân để đứng!”.

Thế nên mới nói: “Biết đủ thì người nghèo khổ cũng vui, không biết đủ thì người giàu sang cũng u buồn”. Ở vào cùng một hoàn cảnh, chúng ta chỉ cần thay đổi cách, thay đổi cái tâm của mình thì hoàn cảnh cũng tự nhiên thay đổi. Có tâm biết đủ là quý trọng những gì có ở hiện tại. Chúng ta đừng nên nghĩ mình thiếu những gì mà nên nghĩ nhiều về những thứ mình đã có. Nếu không quý trọng, thì những thứ đang có hiện tại cùng rời bỏ chúng ta mà đi.

Thực ra, cách thoát khỏi tai họa chính là quý trọng phúc phận mình đang có. Ví như sinh mệnh và sức khỏe là tài phú lớn nhất của mỗi người nhưng mọi người lại thường xem nhẹ, đến lúc sắp mất đi rồi mới thấy hối tiếc thì đã muộn.

Vậy nên, đại nạn không chết, bệnh nặng mà khỏi sẽ khiến con người cảm nhận rõ rệt được niềm hạnh ρhúc tăng lên gấp bội. Trái lại, không biết đủ mà tham lam sẽ dễ dàng sai đường lạc lối, khiến tai họa “không nên có” ập đến.


Nguồn: Phụ Nữ Đời Sống

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2019

Bạn có phúc báo thì phú quý tự tìm đến, làm gì cũng kiếm được tiền

Rất nhiều người cho rằng, tiền là lợi nhuận do mình kiếm được. Thực ra, trong đó có ba phần là do cố gắng, bảy phần còn lại là từ phúc báo mà đến. Người có phúc báo, làm gì cũng có thể kiếm ra tiền.




Người trung hậu, phúc tất sẽ đi theo

Đời người tựa như là làm kinh doanh, cho đi không nhất định sẽ được nhận lại. Bởi vậy, có người vì tiền bạc mà tính toán với người khác, cũng có người vì danh lợi mà đánh mất cả lương tâm.

Người ta khi thấy tiền trước mắt thì sẽ dễ mê mờ đi mất, đầu óc trở nên đen tối. Biết bao người vì nó mà mất đi người thân, bao người vì nó mà mất đi cả tính mạng. Vậy phải đối xử với tiền tài như thế nào cho phù hợp với phúc báo đây?

Con người thế gian khổ cực, cũng muốn cuộc sống tốt hơn một chút. Với suy nghĩ đó liền bắt đầu buôn bán, thấy làm ăn cũng rất thuận lợi.

Nhưng tốt nhất là tiền đừng tới quá nhanh, cũng đừng tới quá nhiều, cũng đừng quá dễ dàng. Nếu như quá nhanh, quá nhiều sẽ dễ làm con người ta trở nên xa xỉ. Lãng phí phúc báo, để rồi khi bạn muốn kiếm tiền lại cũng sẽ rất khó khăn.

Rất nhiều người cho rằng tiền là lợi nhuận do mình kiếm được. Thực ra, đó là do ba phần cố gắng, còn bảy phần còn lại là nhờ phúc báo.

Bạn có phúc báo thì làm gì cũng có thể kiếm ra tiền

Từng gặp qua vài người, dù cho rất cố gắng làm lụng nhưng cũng không dư ra được bao nhiêu tiền, đây chính là do phúc báo của họ không đủ.

Người xưa giảng: “Tiền tám chân, người hai chân”. Tiền có thể theo các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc mà đi, cho nên là tám chân, con người muốn theo đuổi tiền sẽ rất khó khăn. Nhưng nếu bạn là người có phúc báo thì tiền sẽ theo đuổi bạn.

Con người, dù có tiền hay không có tiền bạn cũng không được lãng phí. Những gì bạn đã sử dụng sẽ đều làm tiêu hao phúc báo của bạn.

Cho nên dù là dùng điện, dùng nước, ăn lương thực, cũng đều phải đặc biệt quý trọng. Rất nhiều người kinh tế tốt rồi lại bỏ qua những điều này. Mà lãng phí thường thấy nhất đó chính là lương thực, nước, làm tổn hại phúc báo rất nhiều.

Con người kỳ thực tựa như một thân cây, chậm rãi lớn lên, nhưng đến cuối cùng cũng phải trở về, trả lại cho bùn đất.

Có câu nói rằng: “Một lượng vàng bốn lượng phúc”. Bạn muốn dùng một trăm vạn tiền, vậy cần phải có bốn trăm vạn phúc báo để đổi lại.

Nhưng người ta lúc kiếm tiền, thường thường sẽ bị lạc mất, cảm thấy chỉ cần dựa vào bản sự của mình là được rồi. Như vậy sẽ càng tăng thêm sự ngạo mạn, hơn nữa dễ dàng làm những việc tổn hại phúc báo.

Con người ai cũng đều muốn đạt đến đỉnh cao nhất, viên mãn nhất. Giống như một thân cây, chậm rãi lớn lên, diện mạo của nó so với hạt giống ban đầu càng ngày càng cách xa, cuối cùng rồi cũng phải trở về, trả lại cho bùn đất.

Con người sống khổ cực, ai cũng muốn theo đuổi một cuộc sống tốt hơn, nhưng lại không biết một điều: Bất kể hoàn cảnh nào cũng đều tốt cho tu luyện tâm tính, cũng đều có thể sử dụng để làm thức tỉnh con người.

Một người làm việc gì mà quá thuận lợi thì cũng không tốt, sẽ dễ làm người ta sinh ra tâm kiêu ngạo…

Làm kinh doanh buôn bán mà tiền đến quá nhanh, rồi sẽ kiếm tiền không chính đáng, như vậy sẽ làm tổn hại phúc báo.

Có người bỗng chốc phát tài, nhưng ngay sau đó lại gặp rủi ro. Nguyên nhân chính là anh ta đã làm tổn hại phúc báo của mình.

Con người sống trên đời muốn được nhẹ nhõm, thì hãy buông tâm tham lam, buông lợi ích trước mắt. Cứ sống khỏe mạnh, hạnh phúc, cứ đơn giản, vui vẻ là được rồi.

Đừng để tiền làm mê mờ đôi mắt, đừng cho lợi ích trói buộc chân tay.

Có tiền hay không có tiền cũng được, hãy quý trọng những điều trước mắt.

Có duyên hay vô duyên cũng không sao, hãy cứ thuận theo tự nhiên! Hãy loại bỏ đi hết những thứ không tốt, chính là tăng trưởng phúc báo rồi.

Người có phúc báo lớn giống như biển cả vậy, biển sẽ không vì một con sông dơ bẩn mà bị bẩn theo, trái lại có thể chuyển nó thành trong sạch, lại khiến cho chính mình lớn mạnh hơn.