Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Một chuyến du lịch của Gia đình Duy Duy đến Đà Nẵng

Đây là lần thứ hai , gia đình Duy Duy đến Đà Nẵng , khi bước xuống máy bay , một cảm giác lâng lâng , lạ lạ bỗng len vào , cái cảm giác như khi mình trở về quê hương , xứ sở Ninh Bình ... Cũng phải thôi , vì trên mảnh đất này , đã ôm gọn lấy thân xác một người bạn thân quen ... và cứ tới đây thì mình không thể không nhớ đến người bạn ấy!

Mới chỉ có 2 năm thôi , Đà Nẵng thật sự thay da đổi thịt , cứ như là nàng công chúa được khoác lên mình bộ áo mới ... đường phố Đà Nẵng rộng rãi , thoáng đãng , nếu không nghĩ đến các trận bão hàng năm công phá trực tiếp vào mảnh đất này , thì nơi đây - có đầy đủ tiềm năng về kinh tế , văn hóa , du lịch , con người ... quả thật là một vùng đất hứa !

1/Thăm bạn

Sau khi ổn định chỗ nghỉ ngơi tại khách sạn , mình bèn liên lạc với hai gia đìn bạn học ở lớp 6K9 Đại học tài chính kế toán Tp.HCM và hẹn sẽ gặp mặt nhau tại quán Trần (300 Hải Phòng , Đà Nẵng), rất tiếc ... chỉ có gia đình bạn Đạt - người bạn đã khuất - là đến được , còn gia đình bạn Tước - do bận tiếp đoàn thanh tra thuế nên không đến được , hẹn lại ngày mai - Không khí gặp mặt tuy có kém vui đôi chút nhưng vẫn đậm đà tình cảm , hai gia đình cùng ôn lại kỷ niệm cũ và chụp hình lưu niệm . Nói chung , cuộc sống gia đình bạn Đạt cũng đã tạm ổn , hai mẹ con dọn về nhà ông bà ngoại ở , còn căn nhà nhỏ trên đường Hoàng Diệu thì cho thuê nguyên căn , cũng tạm đủ trang trải cuộc sống và lo cho cháu ăn học , xin nói thêm , vợ bạn Đạt đang làm việc cho một Công ty du lịch tại Đà Nẵng , còn con của bạn Đạt thì mới học hết lớp 8 , sang niên khóa 2010-2011 thì sẽ vào học lớp 9.


Gia đình Duy Duy và Gia đình bạn Đạt chụp ảnh kỷ niệm tại quán Trần.

Chiều hôm sau , bạn Tước đưa bà xã đến thăm gia đình Duy Duy tại khách sạn , để hai bà hàn huyên tâm sự tại hồ bơi , bạn Tước tranh thủ đưa mình về thăm nhà riêng . Nhà bạn Tước mới xây năm 2009 , nhờ đền bù giải tỏa mở đường lớn , tuy có bị mất đi khoảng 100M2 , nhưng với diện tích còn lại và vị trí như vậy , nếu ở Sài Thành thì thật là có giá trị ! Tuy nhiên , với tốc độ đô thị hóa của Đà Nẵng hiện nay , với cơ ngơi này , bạn Tước cũng có thể an tâm , khi về hưu , có thể sống khỏe bằng tiền cho thuê nhà ... Xin chúc mừng bạn !


Căn nhà hạnh phúc của bạn Tước.


Bạn Tước ngồi tiếp khách .

2/ Tham quan Bà Nà :

Ngày thứ hai ở Đà Nẵng , gia đình Duy Duy đánh dấu bằng chuyến tham quan du lịch Bà Nà , cách trung tâm Đà Nẵng 30 km . Có thể nói , đây là Đà Lạt của Đà Nẵng , với độ cao khoảng 1,500 mét , nhiệt độ tại Bà Nà luôn thấp hơn nhiệt độ tại trung tâm Đà Nẵng khoảng 10 độ C . Có đến đây , bạn mới cảm nhận được khả năng của con người là rất lớn .


Ngồi trong cáp treo


Đến trạm nghỉ cáp treo thứ nhất , không khí đã mát lạnh


Trời mát mẻ , gió thổi mạnh , lòng người cũng vui vẻ


Trên đỉnh núi Chúa , cao 1487 mét


Hầm rượu vang trên 100 năm


Thử làm cao bồi , uống rượu vang !

3/ Câu chuyện tại hồ bơi :

Tắm hồ là thú vui lớn của Ngọc Duy và Hoàng Duy , do đó , khi đi du lịch , nhất thiết gia đình phải ở khách sạn có hồ bơi thì mới được hai ông tướng chấp nhận . Tuy nhiên , nhờ tắm hồ , mình có được 3 bài học qua 3 câu chuyện tại hồ bơi sau đây :

a) Câu chuyện thứ nhất : "Chỗ nào cũng bằng nhau"

Bé Hoàng Duy mới được 6 tuổi , nên khi tắm hồ nhất định phải khoác vào người áo phao , do đó , lúc nào bé cũng ở tư thế là nổi trên mặt nước , chân thì không bao giờ đụng đến đất . Vì vậy , khi Ngọc Duy nói với Hoàng Duy là :"Chỗ này sâu lắm , Bầu vào trong kia đi" -( Bầu là tên thường gọi của Hoàng Duy ) thì Hoàng Duy nói : "Em thấy chỗ nào cũng bằng nhau mà ..." !!!





Trong thực tế thì Ngọc Duy nói đúng , nhưng với nhận thức hiện tại , Hoàng Duy phủ nhận điều đó và cho mình là đúng , đây chính là hiện tượng rất phổ biến mà người xưa đã ví như là "ếch ngồi đáy giếng , thấy trời bằng vung" .

b) Câu chuyện thứ hai : "Quên mất từ Chúa"

Đây là câu chuyện trao đổi bằng tiếng Anh giữa Ngọc Duy và một khách du lịch người Úc khi đang ngụp lặn trong hồ bơi , do nói chuyện hơi nhiều và có khi người Úc phá lên cười khoái chí , mình có gạn hỏi lại cháu và cháu kể lại , tôi xin ghi nhận lại bằng tiếng Việt .

Sau một số câu hỏi xã giao bình thường , vị khách người Úc hỏi Ngọc Duy :
_ Thế , ngày Chủ Nhật , cháu thường làm gì ?
_ Dạ , buổi sáng , cháu đi học tiếng Anh . Ngọc Duy nói
_ Trường anh văn quốc tế ? Người Úc lại hỏi
_ Da , trường quốc tế , còn buổi chiều cháu đi nhà thờ .Ngọc Duy lại nói .
_ Đi đâu nhỉ ? Người Úc có vẻ ngạc nhiên hỏi lại . Ngọc Duy hơi mất tự tin , nhưng sau đó , vội giải thích
_ Có lẽ , cháu phát âm không tốt ! Có nghĩa là ... , cháu đi thăm Chúa , mỗi tuần một lần vào ngày Chủ Nhật .
_ Ô ! Đúng rồi ! Không phải là cháu phát âm không tốt , nhưng thật ra ..., thật ra ... lâu quá , tôi đã quên mất từ này !!!

Thật là thời đại công nghiệp có khác , con người lao vào công việc và kiếm tiền , do đó , quên hết quá khứ , quên hết người thân và quên cả Chúa nữa . Hy vọng , sau câu chuyện này , người khách Úc này , sẽ nghĩ lại chăng , nếu được như vậy , thì Ngọc Duy quả là có phước , nhà Phật có nói : "Cứu một mạng người bằng xây 3 ngôi Chùa" , còn ở đây :"Cứu một linh hồn thì cũng bằng xây ... 3 ngôi nhà thờ" !!!

c) Câu chuyện thứ ba : "Ai cũng thích tiền"

Cũng với câu chuyện trong hồ bơi với người khách Úc , Ngọc Duy đã tấn công lại bằng câu hỏi :
_ Ông qua Việt Nam du lịch phải không ? Người khách Úc trả lời :
_ Không hoàn toàn là du lịch ! Chủ yếu là đến Việt Nam để thăm gia đình vợ .
Ngọc Duy lại hỏi tiếp :
_ Vậy thì ông thích cái gì nhất ? Ý Ngọc Duy là hỏi ở Việt Nam , nhưng lại mất đi chữ Việt Nam , do đó , người khách Úc trả lời hơi bị sai ý .
_ Thích gì ư ? Chẳng thích gì cả , tôi chỉ thích tiền thôi ( cười nhè nhẹ )
Ngọc Duy nói theo :
_ Tiền ư ? Theo cháu thì tất cả mọi người , ai cũng thích tiền cả !!!
_ Ha ... ha ... ha . Người khách Úc cười to khoái chí .

Có lẽ đây chỉ là một câu chuyện vui , nhưng cũng cho thấy rằng , thời đại bây giờ là thời đại kim tiền , người khách Úc - có lẽ là một doanh nhân , nên chỉ thấy cuộc sống là những đồng tiền , nó nhảy múa xung quanh mình , nó len lỏi vào cuộc sống gia đình , xã hội và trói buộc con người .

Sau đây là toàn bộ anbum của chuyến du lịch này .

2 nhận xét:

  1. Gia dinh Sanh co 1 ky nghi He tuyet voi that.Rat mung cho nhung hanh phuc ma ban dang co duoc,cau xin moi binh an cho gia dinh cua Sanh nhe.
    Minh Phuong

    Trả lờiXóa
  2. Xin cảm ơn lời chúc của bạn MP.

    Trả lờiXóa